Đêm ngả xuống cho ánh đèn thức dậy...

Thứ sáu, 20/11/2020 16:22:21

Đêm dần buông. Thành phố lên đèn. Những cây cầu, tòa cao ốc, khu dân cư… tưởng chừng cục mịch với bê tông, sắt thép như lột xác khi được điểm tô bằng những sắc màu, ánh sáng diệu vợi ở thành phố du lịch “đầu biển cuối sông”. 

Đêm xuống, Đà Nẵng như được khoác lên một tấm áo dạ hội bằng ánh sáng (Nguồn ảnh internet).
 
Bài 1: Đà Nẵng - Thành phố ánh sáng
 
Thời điểm giao thoa giữa ngày và đêm, khi mặt trời xuống núi thì ánh sáng lại từ từ mọc lên khắp thành phố bên sông Hàn, những sắc màu dần trở nên đông đúc và rộn rã.
 
Lung linh sắc màu
 
Để thưởng ngoạn vẻ đẹp của Đà Nẵng về đêm, ở nhiều thời điểm khác nhau, tôi đã cất công tìm đến những vị trí trên cao như núi Sơn Trà, đèo Hải Vân, khu du lịch Bà Nà Hills, thậm chí cả ngồi trên máy bay. Còn nếu không có nhiều thời gian, du khách chỉ cần đi dọc hai bên bờ sông Hàn thơ mộng thì cũng đã phần nào mãn nhãn với sự lung linh của những cây cầu, những tòa cao ốc và đắm mình trong phố xá rộn ràng…
 
Vào một đêm thu trong trẻo, tôi có chuyến bay cất cánh từ sân bay Đà Nẵng. Sau hồi chạy đà, máy bay vút dần lên cao, tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống và phấn khích với vẻ lung linh của thành phố. Những ánh đèn vàng chạy dài trên các con phố uốn lượn mềm mại như những dải lụa. Rồi thì đủ loại đèn xanh, đỏ, trắng, tím, cam, hồng... trang trí cho ngôi nhà, góc phố, quán xá quyện hoà vào nhau, sặc sỡ nhưng không loè loẹt. 
 
Mà có phải đèn xanh thì chỉ một màu xanh; nào là xanh lam, xanh da trời, xanh lá cây, xanh nõn chuối, xanh rêu, xanh ghi, xanh lơ, xanh đen... Tôi đếm đến hoa cả mắt trong niềm phấn khích, lâng lâng. Các màu sắc khác cũng đa dạng tương tự, khó mà kể hết. Giây phút đó, tôi như con thiêu thân, bị đắm đuối bởi ánh đèn màu đầy mê hoặc.
 
Một tối khác, tôi có dịp đi qua đỉnh Hải Vân hướng về thành phố Đà Nẵng. Xe vừa đổ đèo đã thấy một dải ngân hà lấp lánh ánh đèn. Nếu là người lạ, khi nhìn thấy ánh sáng trù phú như vậy, có thể đoán định rồi háo hức với sự nhộn nhịp của phố xá về đêm. Tôi là người sống ở Đà Nẵng cả chục năm có lẻ, vậy mà vẫn xao xuyến mỗi lần đi qua cung đường “đệ nhất hùng quan” này và ngắm trọn thành phố “đầu biển cuối sông” ở một cao độ vừa phải, không gần không xa. 
 
Ngắm nhìn Đà Nẵng lên đèn ở mỗi thời khắc, mỗi vị trí, mỗi góc nhìn… sẽ cho ta sự tươi mới, cảm nhận riêng, cảm xúc riêng. Khoảnh khắc thì không bao giờ lặp lại! Vì vậy mà với tôi, Đà Nẵng về đêm chưa bao giờ là nhàm chán.
 
Dù biết, cũng là những bóng đèn điện quá đỗi quen thuộc nhưng ở thành phố bên sông Hàn, ánh sáng đã được thổi hồn thăng hoa thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo, quyến rũ người dân và du khách mỗi khi đêm xuống. Thứ nghệ thuật sắp đặt hoàn hảo để chứng tỏ tài hoa sáng tạo của con người. Có lẽ vì thế mà Đà Nẵng còn được ưu ái mệnh danh là “thành phố ánh sáng”.
 
Chưa kể những dịp gần đến Noel và kéo dài qua Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, thành phố Đà Nẵng càng lộng lẫy và rực rỡ sắc màu. Những tuyến phố sầm uất như Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, 2/9… được trang trí cầu kỳ, trở thành những “đại lộ ánh sáng” khiến người xem không khỏi xuýt xoa.
 
Nặng nợ, luyến lưu
 

Những ai đến với Đà Nẵng, khi rời đi ít nhiều cũng sẽ luyến lưu với cảnh, với người... (Nguồn ảnh internet)
 
Nghệ thuật ánh sáng đã làm cho Đà Nẵng thăng hoa, chứa đựng chất nhạc, chất thơ, quyện lại thành nét riêng của thành phố “đầu biển cuối sông” này. Để những ai một lần đến đây, lúc chia tay cũng thấy luyến lưu, nặng nợ, không nỡ bước đi. 
 
Tôi mường tượng rằng, sắc màu của những cây cầu phản chiếu xuống dòng sông Hàn tạo thành những vệt sáng ma mị chảy vào lòng người lữ khách với một chút bồi hồi, lưu dấu kỷ niệm khó quên. 
 
Mé chân cầu Sông Hàn, tôi bắt chuyện với cô gái có cái tên rất đẹp – Thụy An. Ngồi ghế đá hóng mát, Thụy An xởi lởi: “Em là sinh viên ngoại tỉnh, đến đây cũng hơn 3 năm rồi. Lần đầu tiên đi qua cầu Sông Hàn về đêm, ngắm nhìn thành phố này thấy sao mà đẹp thế. Bây giờ thì những cây cầu, góc phố, quán cà phê… lung linh sắc màu đã ăn sâu vào tiềm thức. Nếu một ngày nào đó phải rời xa thành phố này, em sẽ gói ghém mang theo tất cả những ký ức lớn lao hay vụn vặt, nhưng vẫn còn lưu luyến lắm”.
 
Nghe những lời nặng nợ của Thụy An với thành phố tôi yêu, tôi nhìn ra sông Hàn, những bóng đèn tỏa ánh sáng vàng vọt, cồn cào cả mặt sông. Dòng nước cũng lăn tăn nhún nhảy lấp lóa theo điệu nhạc phát ra từ hàng quán hai bên bờ. Có lẽ, khoảnh khắc này sẽ trở thành một phần ký ức như lời Thụy An nói. Vậy thì nhớ lắm, khó mà quên được khi rời xa Đà Nẵng!
Lê Hải