Bài 2: Ngẩn ngơ với mấy nhịp cầu

Thứ bảy, 21/11/2020 13:20:00

Hầu như bất cứ ai đặt chân đến Đà Nẵng đều không khỏi tò mò và háo hức với những cây cầu bắc qua sông Hàn. Đây không chỉ là những cây cầu nối nhịp bờ vui mà còn là những công trình nghệ thuật đặc sắc, đặc trưng của mảnh đất hiền hòa này.

Cảnh cầu Rồng phun lửa độc đáo, cuốn hút người dân và du khách (Nguồn ảnh internet)
 
Nối nhịp bờ vui
 
Những cây cầu đẹp lung linh được điểm tô bởi ánh đèn điện nhiều màu sắc phản chiếu xuống dòng sông Hàn thơ mộng. Rất nhiều du khách kể rằng, họ đã đi khá nhiều nơi nhưng hiếm thấy có những cây cầu độc đáo, nổi tiếng như ở Đà Nẵng. Đúng vậy, thành phố chạy dọc sông Hàn chỉ khoảng chục cây số mà có tới 6 cây cầu đồ sộ bắc qua, nối liền nhịp sống đôi bờ như chẳng có dòng sông nào ngăn cách.
 
Có lẽ, cũng cần phác họa đôi nét về những cây cầu bắc qua sông Hàn. Vì mỗi cây cầu có một ngoại hình riêng, một biểu tượng và khát vọng riêng.
 
Cầu Thuận Phước là cầu treo dây võng dài nhất Việt Nam với 1.850 mét, có kiến trúc mang hình tượng như những cánh chim đang vỗ cánh bay, sừng sững như chứng nhân nơi đầu biển cuối sông. 
 
Cầu Sông Hàn là chiếc cầu quay to lớn và dài nhất Việt Nam, là niềm tự hào của người dân Đà Nẵng, được xây dựng nên từ nguồn vốn phần lớn do đông đảo nhân dân thành phố đóng góp. Có thể nói, cầu Sông Hàn là biểu tượng lấp lánh lòng dân.
 
Cầu Rồng có kiến trúc độc đáo nhất, mang hình dáng một con rồng vàng uốn lượn, vươn mình bay ra biển; thể hiện quan niệm Á Đông và gắn liền với cội nguồn người Việt - “con Rồng, cháu Tiên”. Chắc hẳn, ẩn sau cầu Rồng là khát vọng vẫy vùng của thành phố trẻ!
 
Cầu Nguyễn Văn Trỗi do đơn vị RMK của Mỹ thiết kế và thi công từ những năm 1960 với kiến trúc vòm bằng giàn thép Poni hiếm hoi tại Việt Nam. Đến nay, sau vài lần sửa chữa, “cụ cầu” Nguyễn Văn Trỗi được chuyển đổi thành cầu đi bộ tham quan với vẻ trầm mặc ưu tư, chất chứa bề dày lịch sử và văn hoá.
 
Cầu Trần Thị Lý là cây cầu khá lâu đời, được xây dựng từ thời Pháp thuộc năm 1950. Sau này, cầu Trần Thị Lý được cải tạo, nâng cấp và xây dựng lại với tạo hình cánh buồm, trông rất hiện đại và đẹp mắt. Cầu Trần Thị Lý được ví như con thuyền vươn ra biển lớn, khát khao hội nhập và phát triển. 
 
Cầu Tuyên Sơn hay còn gọi là Tiên Sơn, được xem là cây cầu “kinh tế” của Đà Nẵng, nằm trên trục hành lang kinh tế Đông – Tây, là cây cầu duy nhất trên sông Hàn cho phép những chuyến xe container qua lại, ngày đêm trung chuyển hàng triệu tấn hàng hóa.
 
Hàng đêm, khi dạo bước dọc hai bên bờ sông Hàn, du khách sẽ được chiêm ngưỡng vẻ lung linh, huyền ảo của những cây cầu ngả bóng xuống dòng sông. Hiệu ứng ánh sáng đậm chất nghệ thuật của những bóng đèn đủ sắc màu luôn gợi mở những cảm xúc mới lạ. Đà Nẵng là thành phố của những cây cầu mà!
Dưới bàn tay và khối óc của người thợ, dòng điện biến thiên qua những bóng đèn, chiếu rọi vào những khối sắt thép, bê tông vô tri đã làm nên những kiệt tác sống động, tôn lên nét lộng lẫy uy nghi cho những cây cầu ở thành phố Đà Nẵng.
 
Kỳ lạ thay, ánh sáng trên những cây cầu vời vợi không bị rơi tõm mà nhẹ nhàng ngả mình xuống dòng sông Hàn, cười reo đùa giỡn với những con sóng lăn tăn. Rồi cũng chính thứ ánh sáng ma mị từ lòng sông phản chiếu lên, soi rọi cho khối kiến trúc thẩm mỹ của những cây cầu vươn dậy lộng lẫy. Nó chứa đựng vẻ đẹp huyền bí mà khi tạo ra, có lẽ những người thợ cũng không lường hết được hấp lực từ thứ ánh sáng diệu vợi này.
 
Không gian nghệ thuật độc đáo

Không gian lãng mạn trên cầu Tình Yêu (Nguồn ảnh internet).
 
Thật là thiếu sót khi nói về sông Hàn lúc đêm xuống mà không nhắc đến cầu Tình Yêu. Khác với 6 cây cầu giao thông kể trên, cầu Tình Yêu là cây cầu tham quan du lịch, chụp hình lưu niệm, chỉ dài vỏn vẹn 68 mét nằm dọc bên bờ Đông sông Hàn, gần với đầu cầu Rồng. 
 
Một tối trên cầu Tình Yêu, chứng kiến những đôi lứa tay trong tay, trao nhau những ánh nhìn đắm đuối, bất chợt tôi nghĩ đến cuốn tiểu thuyết kinh điển Những cây cầu ở quận Madison (The Bridges of Madison County) của tác giả Robert James Waller. Lúc này, văng vẳng bên tai tôi là câu nói của Robert dành cho Francesca trước khi anh rời đi: “Trong cái vũ trụ đầy sự nhập nhằng, thứ chắc chắn trong tay như thế này chỉ đến một lần duy nhất, và không bao giờ có nữa, dù em có sống đến bao nhiêu cuộc đời...”. 
 
Vừa thoát ra khỏi câu chuyện tình trong tiểu thuyết, trước mắt tôi, hai bên lan can sắt của cầu Tình Yêu, hằng hà những chiếc ổ khoá hình trái tim có khắc tên các cặp đôi, cũ - mới chen chúc nhau, dần hoen gỉ theo tháng ngày. Trong khoảng không nhập nhoạng đầy chất nghệ thuật, tôi miên man nghĩ, “khóa” tình yêu bằng cách này, có nên chăng?
 
Không thể phủ nhận, thành phố bên sông Hàn với những cây cầu và sự ma mị của ánh sáng đã đồng lõa níu chân du khách, bắt họ phải nán lại, chậm lại trong từng ánh nhìn, từng bước chân. Chưa muốn quay đi!
 
Nói về hệ thống chiếu sáng của những cây cầu thì khá phức tạp và tốn kém. Đơn cử như với riêng cầu Rồng, chính quyền thành phố phải sử dụng khoảng 2.500 bóng đèn led các loại để vừa chiếu sáng đường phố, vừa trang trí thẩm mỹ và hệ thống này có thể điều chỉnh, thay đổi màu sắc theo ý muốn. Càng độc đáo hơn khi âm thanh, ánh sáng phối hợp nhịp nhàng những lúc rồng phun nước, phun lửa đều đặn 2 tối cuối tuần. Thậm chí, hiệu ứng ánh sáng của cầu Sông Hàn còn có thể “nhún nhảy” theo giai điệu của bài hát đầy mê hoặc và phấn khích mỗi mùa lễ hội.
 
Có thể nói, chiếu sáng trang trí đã tạo nên thần thái, một diện mạo mới cho thành phố Đà Nẵng về đêm. Ánh sáng kết hợp với kiến trúc nghệ thuật tạo thành không gian thư giãn đẹp mắt, khiến mọi người mê mải ngắm nhìn.
 
Đêm tháng Mười một, thời tiết chỉ hơi se lạnh, dọc vỉa hè đường Bạch Đằng tiếp giáp với bờ sông, tôi gặp cụ Trần Văn Đạt (72 tuổi) ở khu vực trước Thư viện Khoa học tổng hợp Đà Nẵng. Vừa dạo bộ, cụ trút bầu tâm sự: “Dòng sông Hàn này đã gắn bó thân thuộc với tôi suốt cả đời người. Mấy chục năm trước, nó còn hoang sơ và nhếch nhác lắm. Sau này, cùng với sự đổi thay phát triển của thành phố, dòng sông cũng trở mình lộng lẫy hẳn lên. Đặc biệt, mỗi lúc lên đèn, những câu cầu và hệ thống chiếu sáng hai bên bờ càng phụ họa điểm tô khiến sông Hàn trở nên cuốn hút, rực rỡ sắc màu. Đó là lý do mà tôi thường ra đây mỗi tối”.
 
Lời cụ Đạt khiến tôi giật mình, nếu không có những cây cầu bắc qua, thiếu đi ánh điện chiếu rọi mỗi đêm, có lẽ dòng sông Hàn cũng như nàng công chúa còn say ngủ, phía bãi bờ bên kia mãi tầng chất những hoang vu…
Lê Hải